Ngẫu nhiên nằm mộng vu vơ....!
Gặp anh!?
Gặp anh ở một chốn đàng...?
Nữa hư nửa thực.. thênh thang mơ huyền...?
Tay cầm bầu rượu ngửa nghiêng
Ngật ngà thanh ngọc nét hiền thư sinh
Ung dung phong nhã hữu tình
Chưa già chẳng trẻ ...dung hình nhỏ nhênh
Áo quần du mục lênh khênh
Tây tàu chẳng phải mốc mênh như là
Mờ mờ ảo ảo sương sa
Anh cầm bầu rượu nốc đà một tu..
Vừa khi ..đồng tử vân du?
Khề khà.. xoa trẻ.. rồi tu như là...
Nắng trưa ảo ảo xa xa...
Cánh rừng vắng vẻ cây và nhiều cây
-Đường đi cỏ mọc non xây
Rượu đâu sẵn có...hương đầy không gian?!???
Hoa Cát
12/2005
Ngẫu kính hương Đại Thi sĩ Bùi Giáng
Hương ngàn
Mỉm cười ngơ ngác ngẩn ngơ
Thênh thang vào cõi tình cờ vườn thân
Câu thơ lóng lánh ngọc thần
Niềm vui vô hạn trong ngần trong veo
Trăng lên đầu ngõ xuôi chèo
Thuyền trôi lững mái quạnh queo giang hà
Thơ anh trong sáng ta bà
Buồn vui chợt đọng sương sa đầu cành
Sát na trong khoảnh đủ nhanh
Ngao du sơn thủy hằng thành vĩnh vô
Ngẩn người nghếch ngác ngu ngơ
Hoàng hôn tỏ rạng đi vào" rong rêu!
Trăng khuya sương tỏa sao khuê
Lờ thờ lẩn thẩn tan về hư không
Sáng mô nhẹ buốt cõi lòng
Thuyền trôi lơ lửng lông ngông vô phiền
Và xưa...rồi gặp"Nàng tiên"
Vườn không không cửa không tiền không vô
Thoáng khi cũng gặp "Ni cô"
Nhà không không cổng lời chào hây hây
Khi xưa là bây chừ đây!
Trần trùi thoảng gió ngậm ngùi ngọc lan
Vườn xuân gió dịu vừa tan
Muôn chim trỗi nhạc hương ngàn dâng anh.
Hoa Cát
2005
Hương ngàn
Mỉm cười ngơ ngác ngẩn ngơ
Thênh thang vào cõi tình cờ vườn thân
Câu thơ lóng lánh ngọc thần
Niềm vui vô hạn trong ngần trong veo
Trăng lên đầu ngõ xuôi chèo
Thuyền trôi lững mái quạnh queo giang hà
Thơ anh trong sáng ta bà
Buồn vui chợt đọng sương sa đầu cành
Sát na trong khoảnh đủ nhanh
Ngao du sơn thủy hằng thành vĩnh vô
Ngẩn người nghếch ngác ngu ngơ
Hoàng hôn tỏ rạng đi vào" rong rêu!
Trăng khuya sương tỏa sao khuê
Lờ thờ lẩn thẩn tan về hư không
Sáng mô nhẹ buốt cõi lòng
Thuyền trôi lơ lửng lông ngông vô phiền
Và xưa...rồi gặp"Nàng tiên"
Vườn không không cửa không tiền không vô
Thoáng khi cũng gặp "Ni cô"
Nhà không không cổng lời chào hây hây
Khi xưa là bây chừ đây!
Trần trùi thoảng gió ngậm ngùi ngọc lan
Vườn xuân gió dịu vừa tan
Muôn chim trỗi nhạc hương ngàn dâng anh.
Hoa Cát
2005
Ấy là - BÙI GIÁNG &Kính Ngẫu vịnh của Hoa Cát
Ấy là
BÙI GIÁNG
Ấy là nhạc ? ấy là thơ?
Ấy là rượu đế một giờ bỗng dưng?
Ấy điên đảo?ấy điệp trùng?
Ấy từ vô lượng lừng khừng mà ra
Thưa em ngôn ngữ thật là
Cái gì như thể ngọc ngà thiên hương.
BÙI GIÁNG
Ấy là
(Kính ngẫu vịnh của Hoa Cát Phan Văn
bài thơ Ấy Là của Đại Thi sĩ Bùi Gíang )
Ấy là nhạc,ấy là thơ
không gian đầy ấp một giờ hoàng hôn
Từ trong nhân địa ôn tồn
Vươn vai trỗi dậy cỏn con quân bình
Ngữ ngôn xinh xinh hữu tình
Nhạc thơ hương ngát trùng trình ngẩn ngơ
Ấy là nhạc ,ấy là thơ
Du dương văng vẳng canh giờ bỗng dưng
Cô tiên xa cách muôn trùng
ngàn khơi biển rộng trập trùng tỏa ra
Rong chơi khắp chốn ta bà
Nhị nương mình ngọc thân ngà ngát hương
HCPV
11/2005
Ngập ngừng BÙI GIÁNG & Kính ngẫu vịnh của Hoa Cát
Ngập ngừng
BÙI GIÁNG
Người đi tới tận cuối đường
Còn nghe gió núi hương ngàn phía sau
Thở than rằng giấc mộng đầu
Lầm than như mối tình đầu dở dang
Ồ em gái núi dịu dàng
Ngập ngừng em hỏi thở than là gì
Lầm than ý nghĩa chi chi
Phải chăng quá độ nhu ỳ lầm than
Ngại ngùng đến độ đa mang
Từng đêm bối rối bàng hoàng từng đêm
Nhu mỳ ấy cái xui nên
Thuyền quyên rất mực lênh đênh thượng thừa
BÙI GIÁNG
Trăng lạnh
Hoa Cát
(Kính ngẫu vịnh bài thơ Ngập ngừng
của Đại Thi sĩ Bùi Giáng)
"Người đi tới tận cuối đường"
Thêng thang mấy cõi tà dương bên thềm
Mây chiều gió nhẹ êm êm
Sương buông trăng lạnh những đêm thâu dài
Trống canh vừa điểm một vài
Vừng đông rộn sáng vân đài mây trong
Chim bay xao xuyến cõi lòng
Ngập ngừng sóng lặng phẳng trong sương mờ
Nhẹ êm êm dịu lơ thơ
Nguồn trong khơi dậy ngẩn ngơ cõi lòng
Nhu mỳ hoa lá hằng mong
Sao mà trống trải cõi lòng xa hương
HC
11/2005
Cậy em ! BÙI GIÁNG & Kính ngẫu vịnh của Hoa Cát
Cậy em ?
BÙI GIÁNG
Cậy em em có chịu nhờ?
cậy gì một phút một giờ cậy ai?
Dặn vàng thề ngọc ấy ai?
Mà ra vàng ngọc ấy ai tựu thành?
Trọng tâm cơn lốc tam bành
Còn riêng có lẽ ngọn ngành vu vơ
Em Tiên Nữ?em vu vơ?
Em từ Thần Nữ em ngờ vực anh?
kể từ câu cuyện Tân thanh
Kể đi tới cuối tàn canh Đoạn trường
Anh tìm trở lại thôn nương
Là thôn nữ của Khe Mương ban đầu
Chào em ! vĩnh biệt thiên thâu
Vĩnh ly suốt cõi,âu sâu suốt miền
A-Tăng -Kỳ -Kiếp tiền duyên
trùng lai vô tận từ điên bây giờ
BÙI GIÁNG
Anh nhờ!
(Kính ngẫu vịnh bài thơ Cậy em !
của Đại Thi sĩ Bùi Giáng)
"Cậy em em có chịu nhờ"
Vài canh công quả hết giờ cậy ai!
Hoàng hôn tung cánh hồn ai tự thành
Nhân địa lục tặc tam bành
Hỏi em em đến ngọn ngành vu vơ
Tiên cười tiên bảo vẫn vơ
Khi làm như vậy riêng ngờ vực anh
Trời xanh mây trắng thanh thanh
Sương buông tóc xỏa năm canh dặm trường
Xưa rồi anh cũng tiên nương
Đầu sơn rừng hốc khe mương ban đầu
Ngắn dài cùng một đêm thâu
Lắng lòng im lặng thẩm sâu đôi miền
Thì ra ta vẫn hữu duyên
Cậy em em dại em điên nhu mì
Hình dung mỹ miều dung nghi
Ngàn sen tỏ rạng mỉm chi không lời
Chim vui lảnh lót khắp nơi
Trỉu dâng quả hạt chim mời ăn chay
Bao nhiêu nhiều kiếp đổi thay
Trùng lai vô tận từ rày đến thơ.
HC
11/2005
Thôn Nữ Nương Dâu -BÙI GIÁNG ! & Kính ngẫu vịnh của Hoa Cát
Thôn Nữ Nương Dâu
BÙI GIÁNG
Một lần nghe tiếng của em
Dội lên ở giữa êm đềm nương dâu
Tưởng em tiên nữ thiên thâu
Về đây duy nhất mộng đầu ban cho
Yêu em từ đó tới giờ
Tình yêu rất nặng ? lời thơ điêu tàn
Tình yêu đã lỗi muôn vàn
(em)?thiên hương kiều diễm
(Anh)?điếm đàng sở khanh
bài thơ hiện tại thất thanh
Gào kêu em giúp dùm anh qua đò
BÙI GIÁNG
LỮNG KHÚC ÂN CẦN
(Kính ngẫu vịnh bài thơ :Thôn Nữ Nương Dâu
của Đại Thi sĩ Bùi Giáng)
"Một lần nghe tiếng cùa em"
Êm đềm huyền diệu từ đầu tới chân
Không vô lững khúc ân cần
Còn chi gió hát ngại ngần đồi xanh
Nương dâu bát ngát tinh anh
Thõng buông tay liễu? tuyết thanh diễm kiều
Trăng thanh phong cảnh đáng yêu
Mộng sinh vang vọng chứa điều vô sinh
(Thôn)?thực thể kiên trinh
(Nữ)?hương nhạt mộng tình
Rộn rã đời xa đường cảnh
Choàng mình tỉnh dậy mảnh hồn thơ
"Một lần nghe tiếng của em"
Trỗi lên âm điệu êm đềm vườn dâu
Hai chữ đọc suốt đêm thâu
Chì còn một chữ tình đầu mãi cho
Hồi mô mô tới bây giờ
Lí la lí lững ? vườn hoa hương ngàn
Trỗi lên âm ngữ vô vàn
(Vừng)?nguyệt sương sa tóc diễm
(Ánh)?dương gió lộng tay khanh
Biếng làm biếng ngủ thất thanh
Đồng xu tiền cổ khi anh sang đò .
Hoa Cát
11/2005
Yêu em tưởng tượng -BÙI GIÁNG & Kính ngẫu vịnh của Hoa Cát
Yêu em tưởng tượng
BÙI GIÁNG
Yêu em có lẽ như là
Nhớ nhung quá độ ngọc ngà đầu tiên
Yêu em suốt cả suốt miền
suốt nghìn xứ sở diện tiền chiêm bao
Em như cung nhạc dạt dào
Về đây tháo gỡ yêu đào hồng nhan
Em quốc sắc ?Em giai mhân?
Nhìn em anh thấy như gần như xa
-Anh từ viễn tượng nhà ma
Từ tương lai tời đâm ra rất buồn.
BÙI GIÁNG
Yêu từ nguyên sơ
(Kính ngẫu vịnh bài thơ :Yêu từ nguyên sơ
của Đại Thi sĩ Bùi Giáng)
"yêu em có lẽ như là"
Mùa xuân yêu lá gió hoa hương ngàn
Mây rừng yêu gió ngỡ ngang
Hồn hoang yêu dáng em hoàng hôn xưa
Hương yêu chiều gió đón đưa
Gió yêu mây,gió trỗi thưa vài lời
Mây xa khơi? Mây tuyệt vời?
Theo chân em bước chơi vơi xa gần
-Anh rơi vào cõi vườn thân
Rơi vào quên lãng ân cần lá hoa.
Hương yêu vẽ dáng ngọc ngà
Trùng khơi vọng suốt nõn nà thần tiên
Nụ hôn tung cánh dịu hiền
Vườn xuân hoa sắc môi liền bờ thương
Nường rực rỡ nét thiên hương
Em hư ảo thực chẳng thường chẳng như
Bờ mây râm mát ưu tư
Thượng thừa vô đích yêu từ nguyên sơ.
Hoa Cát
11/2005
Ngẫu kính tặng Đại Thi sĩ Bùi Giáng
Kiều nương
Kiều nương tuyệt thể đặng đừng
Biển trùng thoảng gió hương rừng ngàn dâu
Biết rằng dáng ngọc mộng đầu
Xuân xanh khúc nhạc thêm màu mênh mang
Uyển nương em thật ngỡ ngàng
Ngày thêm em lại dịu dàng mỉm chi
Thuyền quyên thục nữ gì gì...
Nhìn em kiều diễm xuân thì đoan trang..
Nhu mì yểu điệu đa mang
Ngại ngùng e thẹn bàng hoàng lệ đêm
Xả buông như thể duyên thêm
Trâm cài cánh gió lênh đênh mây ngàn
Hoa Cát


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét