Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

http://lucbat.com/index.php?tab=news&id=4149



Hoa Cát  
1. VÀI NÉT VỀ TÁC GIẢ:
 
Tác giả Hoa Cát còn có bút danh khác là Hoa Cát Phan Văn, tên thật là Phan Văn sinh năm 1955 tại Quảng Nam.
Từ năm 1977-1990 là Giáo viên tại Quảng Nam.
Từ 1990 đến nay là Lương y.
Hiện đang sinh sống và làm việc tại 57/70 Phan Huy Ích, Phường 12, Quận Gò Vấp, Thành phố Hồ Chí Minh.
Hội viên Câu lạc bộ Unesco Văn học - Điện ảnh Thành phố Hồ Chí Minh.
Hội viên Câu lạc bộ Unesco thơ Đường luật Thành phố Hồ Chí Minh 
 
  
  
2. CHÙM THƠ TỰ CHỌN
 
 
HƯƠNG NGÀN DÂNG ANH
(Hoa Cát Phan Văn Kính dâng thi sĩ Bùi Giáng)

Mỉm cười ngơ ngác, ngẩn ngơ
Thênh thang vào cõi tình cờ vườn thân
Câu thơ lóng lánh ngọc thần
Niềm vui vô hạn trong ngần, trong veo

Trăng lên đầu ngõ xuôi chèo
Thuyền trôi lửng mái quạnh queo giang hà
Thơ anh trong sáng ta bà
Buồn vui chợt đọng sương sa đầu cành

Sát na trong khoảnh đủ nhanh
Ngao du sơn thủy hằng thành vĩnh vô
Ngẩn người nghếch ngác ngu ngơ
Hoàng hôn tỏ rạng vào mơ trong chiều

Trăng khuya sương tỏa sao khuê
Lờ thờ lẩn thẩn tan về hư không
Sáng mô nhẹ buốt cõi lòng
Thuyền trôi lơ lửng lông ngông vô phiền

Và xưa... rồi gặp 'Nàng tiên'
Vườn không, không cửa, không tiền, không vô
Thoáng khi cũng gặp 'Ni cô'
Nhà không không cổng lời chào hây hây

Khi xưa là bây chừ đây!
Một làn gió thoảng ngậm ngùi ngọc lan
Vườn xuân gió dịu vừa tan
Muôn chim trỗi nhạc hương ngàn dâng anh
 
 
THU VÀNG RONG RÊU

Khơi xa lớp lớp sương mù
Trời cao thấp xuống, biển thu nhạt chiều
Anh và vài lá rong rêu
Nghe mùa thổn thức âm triều xa khơi
Là thu gió ngọt làn môi
Mơn man mát dịu hoa đời thênh thang

Là em gió dậy trăng vàng
Vàng chiều chở nhẹ hương ngàn cúc hoa
Thuyền thu ai chở mây qua
Ráng chiều ửng đỏ hồng pha nắng vàng
Buồm nhòa tóc ngọc mênh mang

Trời thu thấp xuống bạt ngàn rong rêu
Vàng chiều lớp lớp sóng reo
Lững lơ bọt biển vỗ đều thung dung
Bồng bềnh là những cánh nhung
Em- mùa thạch thảo vọng trùng thu ba
 
NHẸ ÊM

Không khói thuốc chẳng hơi men
Nhâm nhi, nhỏng nhảnh cũng bèn say thôi
Say quên như lúc y hồi
Quên trời, quên đất, quên tôi, quên người
Quên thương, quên giận, buồn, vui…
Quên đi ngày tháng say vùi cũng quên
Ánh thu vằng vặc bên thềm
Rơi vào quên lãng nhẹ êm như là...
 
 
BÊN THỀM MÂY XƯA

Vẫn xa từ độ sa mù
Từ niên vạn cổ lãng du theo lần
Thẩn thơ hạt cát trắng ngần
Long lanh, lóng lánh gió ngân bên đồi

Mơ màng mây hỡi trăng ơi
Bao la lồng lộng đất trời reo vui
Chợt dưng lòng bỗng ngậm ngùi
Thì ra tôi biết vẫn tôi trong chiều

Nắng vàng rải hạt thương yêu
Mầm sinh khẽ dậy, cánh diều vút ngân
Chơ vơ trong cõi phong trần
Cánh hoa hàm tiếu bao lần ngẩn ngơ!


 
 HỜN GIẬN

Từ hôm trầu ngát nồng hơn
Cau hường môi nhạt giận hờn với nhau
Dáng em liễu rũ mây rầu
Mắt xa lạnh buốt vàng màu thu sang!

Thâu đêm thức trắng ngỡ ngàng
Nỗi niềm khắc khoải ngổn ngang lòng vòng
Trăng phai màu nước đục trong
Hòa cùng chung quyện tiếng lòng chơi vơi!

Em xanh màu biển đất trời
Anh thênh thang suốt một lời cũng không
Tú Cầu,Trinh Nữ đơm bông
Không ai rưới nước nhạt hồng màu hoa!

Giận hờn ngẫm nghĩ gần xa
Chỉ còn em mãi em là trong anh
Bên thềm thấp thỏm làm lành
Nồng nàn giận lắm lâu thành hóa thương!

- Ước gì nắng nhạt tơ vương
Sao mai quyện với sao thương mặn mà!
 
 
 
THỜI GIAN VÀ CUỘC ĐỜI

Thời gian như cánh thoi đưa
Trôi đi những giấc mộng vừa mới đây
Đời người như những hàng cây
Nghiêng nghiêng ánh nắng hong đầy tình xuân
 
Hoa Cát
 
Gửi cho bạn bè
 
 
 
   
Ngõ không
 
( La Trung ghi lại đây bài NGÕ KHÔNG để kỷ niệm cùng Hoa Cát)
 
Gió vầy ôm lấy nhụy không
Tim rung chạm nụ sen hồng giữa cơn
Hương mùa đẫm tách trà thơm
Tiếng hoa đồng vọng theo đờn không dây
Ơn người cảm ngọn hương bay
Dỗ đêm yên giấc gọi ngày dài thêm
Nuôi tình theo mỗi nhịp tim
Chắc chi hạnh ngộ...mà tìm vận chay!
Khóc cười quá độ thành say
Đi trong cõi nợ phải vay ý trời
Giấc lành cược với nỗi trôi...
Đem thân lập hạnh mượn đời phàm phu
Môi nào chưng hững lời ru
Mắt nào sững lặng nhìn thu úa lòng
Nghe hương mùa tỏa thong dong
Bỏ trong quên đục giữa dòng tử sinh
Mặc bờ nhục lẫn bờ vinh
Cố công chú giải chữ tình trớ trêu
Tròng trành...giữ một nhịp yêu
Kẻo mai nầy đến cửa chiều bơ vơ
Thân còn giữa thực và mơ
Xin em hãy tựa cuộc cờ trăm năm
Cũng may ta chẳng lạc rằm
Trả vay mấy bận âm thầm ngõ không...
La Trung
 
&&&
 
Thân tặng tác giả Hoa Cát

Thơ ai nếm vị cửa thiền
Hình như tôi gặp từ tiền kiếp xưa
Cảm ơn lục bát đẩy đưa
Ta bà lắng đọng chợt mưa triều cường...
Ngẩn ngơ gió mát trăng luồn
Đọc thơ nên hiểu nỗi buồn nhân gian
Cuộc đời này ! Chẳng màng sang
Tham sân si ...để trái ngang luân hồi
Nhịp thơ như thể trống dồn
Khi cao khi thấp mỏi chồn con tim
Cuộc đời này ! Chẳng lặng im
Tình thương còn mãi hoa ưu đàm cười.
Đặng Thy Đông
Hoa Cát PhanVăn
http://lucbat.com
8/31/2011

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét